|






Exposition des
Reliques du Bouddha
Oct 2006 à Paris

Trésors d’art du Vietnam, exposés au Musée GUIMET

| |
Phỏng vấn :
Người Đàn Bà Hỏa Diệm Sơn
(trích từ
trang
http://www.vietnamreview.com/ )
Những
tiểu thuyết của Dương Thu Hương không xuất hiện tại Việt Nam mà ở các nước
ngoài. Găp gỡ môt người đàn bà đối kháng, giữa sự dấn thân và văn chương.
Viết bởi Claire Devarrieux.
Báo Quotidien, số ra ngày 09.02.2006.
Người dịch: Trần Mộng Lâm
©Vietnam Review
Hình: Nhà Văn Dương Thu Hương.
Dương Thu Hương là tiểu thuyết gia phái nữ được
người ta biết đến nhiều nhất trên thế giới. Từ khi bà bị tù trong 9 tháng trời
vào năm 1991, chỉ được thả ra nhờ sự can thiệp của các nhà tai mắt Tây Phương,
bà không còn được người ta cho in tác phẩm trong nước. Bà sống tại Hanoi. Bà
không bị quản thúc tại gia nếu hiểu theo nghĩa đen, người giúp bà phiên dịch,
ông Phan Huy Đường muốn nói rõ như vậy: «Bà được đi lại tùy thích nhưng luôn
luôn có hai ông cớm túc trực ngày đêm trước nhà bà, hạch hỏi khách viếng thăm,
báo cáo các lời nói chuyện. Bà chẳng còn gì là đời sống riêng tư »
Dương Thu Hương , sinh năm 1947, bị đuổi khỏi đảng
Cộng Sản và đồng thời Hội Nhà Văn vào năm 1990. Người ta kết tội bà ở những chủ
trương bất tôn sùng hình tượng, tìm kiếm một sự Tự Do. Người phiên dịch của bà
nói: «Xã hôi Khổng giáo không có chỗ nào dành cho một người đàn bà. Trong chiến
tranh, người nữ được biểu hiện gây cảm súc, nhưng sau đó họ muốn bà ta trở về
với cái xó bếp». Trong chiến tranh, ra chiến trận năm 20 tuổi, Dương Thu Hương
đã phụ trách một nhóm các nghệ sỹ kích động.
Bà hiện ở Paris để ra mắt tác phẩm Terre Des Oublis (Chốn Vắng). Bà ta tươi
cười, vui vẻ. Rồi bỗng nhiên bà thốt ra những lời nóng bỏng.
Kể từ khi nào bà có ý nghĩ về «Terre Des Oublis» (Chốn
Vắng) ?
Câu chuyện này vẫn có đó từ lâu rồi, bối cảnh là tỉnh Quảng Bình (để cho chúng
tôi dễ hiểu, Dương Thu Hương đã ghi trên một mảnh giấy: Quảng Bình là một tỉnh
thuộc miền Trung, trong chiến tranh là một tuyến đầu), cũng như Tiểu Thuyết Vô
Đề và Myosotis (Lưu ly). Tôi viết Tiểu Thuyết Vô Đề như là trả một mối nợ đối
với những người bạn đã chết của tôi. Mỗi một cuốn sách này là một mảnh ký ức nó
ám ảnh tôi. Những chuyện này nằm đầy áp trong đầu tôi và tôi phải lôi chúng ra
từng chuyện, từng chuyện.
Trong chiến tranh, tôi làm việc trong ủy Ban Văn Hóa tỉnh Quảng Bình. Sau ngày
giải phóng miền Nam, tôi vẫn còn ở lại nơi đó. Cái mảnh đất này nó tác động dễ
sợ lên tôi, vì ở đó tôi đã qua hết thời son trẻ của đời mình, đã gặp ở đó biết
bao nhân vật khác nhau, người lính chiến cũng như người thường dân, người bị
nạn, kẻ bị thương, có cả những người đào ngũ, có những trại cải tạo tập trung.
Bà luôn nói rằng bà không muốn trở thành một nhà Văn ?
Tôi trở thành nhà văn do tình cờ mà thôi, mục đích là để giải thoát cho tôi
những nỗi đớn đau. Tôi chả tha thiết gì đến cái nghề này. Tôi chỉ dùng nó như
một phương tiện để sống còn. Khi còn niên thiếu, tôi muốn trở thành một nữ vô
địch, tôi không mơ làm văn sỹ.
Thế bà muốn là nhà vô địch về bộ môn gì ?
Bóng bàn, thể dục thẩm mỹ, sào đôi !
Kể từ khi nào bà quyết định viết văn ?
Năm 1980, tôi viết tin tức. Trước đó, năm 1970, trong chiến tranh, tôi bắt chiếc
các bạn tôi trong ủy Ban Văn Hóa viết các đoạn ngắn, những bài thơ, để kích
động.Tôi trình diễn. Thơ là một cách giải trí, tôi thích lắm. Tôi còn nhớ trong
thời gian này, tôi không hề có ý trở thành một nhà văn chuyên nghiệp.
Kể từ 1980, tôi tập trung tinh thần. Tôi cảm thấy mình có thể đeo đuổi nghề này.
Một cảm giác rất mơ hồ, chỉ vì khi đó tôi phải kiếm sống bằng cách viết các
chuyện phim. Khi đó, viết chuyện phim chẳng có nghĩa gì cả vì làm gì có Cinéma
thực thụ trong một nước nghèo mạt như Việt Nam, chỉ có tuyên truyền mà thôi !
Tôi viết truyên cho năm bộ phim, được người khác thực hiện thành phim. Rồi cũng
như tất cả những người viết truyện phim khác, tôi muốn trở thành đạo diễn. Điều
này sau đó trở thành mộng ước không thành của tôi, hại tôi đến nỗi trở thành phá
sản. Tôi viết một tài liệu nghệ thuật mệnh danh là Sanctuaire Des Espoirs (2),
tôi đổ vào việc thực hiện cuốn phim này toàn bộ tiền bạc của tôi. Giống như
trong các bài viết, tôi công kích chế độ. Bởi vậy, người ta phá hủy ngay từ
trong phòng thí nghiệm tất cả những thước phim. Khi đó là năm 1990, một năm
trước khi tôi bị bắt giam.Tôi khởi đầu quay phim từ 1988, cuốn phim này mất khá
nhiều thì giờ. Thực hiên một cuốn phim khó hơn viết sách nhiều.Viết sách không
cần có tiền, có vật liệu, lại không phải giao tế với người khác. Terres Des
Oublis (Chốn Vắng) có thể hơi dài nhưng tôi viết cuốn này cũng như các cuốn
khác, môt cách đều đặn, trong hơn một năm trời. Sau đó thì tôi sẽ nghỉ ngơi, săn
sóc gia đình, Trong một hai năm, cái đó còn tùy, tôi sẽ viết một cuốn khác.
Có khi nào bà nói đến mình trong một tiểu thuyết ?
Chưa đâu. Trong mỗi câu chuyện, tôi đặt vào những ý nghĩ của mình, những giấc
mộng, những ảo mộng và phản ảo mộng. nhưng không bao giờ là những lời tự thuật.
Tôi đã có lúc viết hồi ký. Đó là khi tôi ở Paris năm 1994 (1). Các bạn tôi sợ
rằng họ sẽ lại bắt tôi, hay sẽ giết chết tôi, vì vậy họ muốn tôi viết hồi ký.
Tôi đã viết một bài viết gọi là Les Chandelles Blanches (Những Cây Nến Trắng).
viết giang dở vì tôi phải trở về nước. Cũng chưa đến lúc phải viết cho xong vì
đời tôi cũng là một cuốn sách viết chưa xong.
Với tôi, đen trắng phân minh. Tiểu thuyết là tiểu thuyết.Tự thuật là tự thuật.
Tôi không muốn lẫn lộn cái này cái kia. Tánh tôi là như vậy. Tôi cứng ngắc. Tôi
hơi nghiêm khắc một chút, quá giản dị để có thể tạo thành những chuyện rắc rối,
nhiêu khê hay tế nhị.Tôi thích những biên giới. Ví dụ như giữa con người với
nhau, nhiều điều trở thành hấp dẫn hơn nếu nó không quá rõ rệt. Giữa tình bạn và
tình yêu, hay trong tình cảm giữa một anh trai với em gái của mình, người ta
thêm vào một chút dục tình loạn luân, hấp dẫn chứ, việc đó làm người ta dao
dộng, nuôi dưỡng những giấc mơ thầm kín, và tạo nên một vẻ đẹp kỳ ảo cho văn
chương. Tôi không thích mấy chuyện như vậy, trong đời sống cũng như trong văn
chương. Tôi không thích những mập mờ. Tôi đã hấp thụ một sự giáo dục phong kiến
cực kỳ.
Gia dình bà ra sao ?
Một gia đình thủ cựu. Chỉ chấp nhận những nguyên tắc của một nền đạo đức rất cổ
xưa. Bà nội tôi là một địa chủ. Bên ngoại, có các y sỹ, các giáo sư. Cha tôi là
một kỹ sư vô tuyến. Ông đã theo học cao đẳng kỹ thuật của Pháp tại Hà Nội. Sau
đó ông là kỹ sư trên một tầu dân sự Pháp cho đến khi hai quốc gia tuyên chiến
với nhau.
Bà nghĩ gì về các cuộc thảo luận hiện tại trên nước
Pháp, về quá khứ, về sự đô hộ ?
Vô ích! Quá khứ là quá khứ. Nhưng lịch sử hình thành như vậy. Tầu đô hộ Việt
Nam, Tây đô hộ Việt Nam, nhưng Việt Nam lại đô hộ Cao Miên, đô hộ người Chàm.
Người đương thời không thể chịu trách nhiệm các sự việc thuộc về lịch sử của quá
khứ. Đào mồ để dựng xác chết đã chôn lâu ngày có ích lợi gì ? Chỉ mất thì giờ.
Có thể tôi nói quá thẳng nhưng tôi không phải là người làm chính trị. Việc tôi
chiến đấu cho Tư Do chẳng vì lợi lộc cá nhân gì. Vì thế tôi chẳng cần lấy lòng
ai. Tôi tư do.
Bà có xử dụng tiểu thuyết của bà vào các mục tiêu chánh
trị hay không ?
Không, không bao giờ. Tiểu thuyết là để cho chính bản thân tôi. Bài bản chính
trị thì cho người khác.Thế đó, tôi dấn thân, nhưng không cho nhóm nào, cho đảng
nào.Tôi chỉ là một con sói cô đơn. Tôi rất hài lòng với bản thân của tôi.
Tại sao bà chiến đấu ? Tại sao bà không ở yên trong nhà
bà để viết ?
Tôi làm sao có thể tiếp tục viết khi người ta cần tôi giúp. Thời gian đã bị xé
rách và tôi cũng thế. Đó là định mệnh của tôi.
Tại sao «Terres Des Oublis» lạ là một tiểu thuyết sống
sượng và tình dục trắng trợn đến thế ?
Việc đó làm bà ngạc nhiên vì tôi là người Á Châu phải không ? Đó là bản tánh của
tôi. Con mèo thì gọi là con mèo, sự thực là sự thực.Tôi không khéo nói loanh
quanh. Tôi hoàn toàn tự do trong lãnh vực này. Tôi phải làm đúng như con người
hiện hữu của tôi.
Phải chăng vì thế mà bà bị kiểm duyệt ?
Không phải vậy đâu. Tiểu Thuyết Vô Đề, Myosotis (Lưu Ly) và cuốn sách này không
dược xuất bản trong nước. Chúng chỉ được xuất bản bằng ngoại ngữ. Tôi viết bằng
tiếng Việt, rồi các bạn tôi người Đức, người Pháp mang hộ bản thảo cho tôi đến
biên giới, rồi họ lại gửi từ Paris về cho tôi những bản dịch. Từ khi được thả
ra, người ta cấm tôi xuất bản. Các ký giả bị cấm nhắc đến tên tôi. Người nào vi
phạm, cớm sẻ can thiệp ngay.
Găng lắm, nhưng tôi đã chọn lựa, tự mình chọn lựa, tôi ở lại để chiến đấu. Phải
quen với đủ mọi tình huống, kể cả sự chết. Bình thường mà thôi !
Bà sợ không ?
Nếu tôi đã nhổ toẹt vào quyền lực thì tôi đâu có còn được sợ hãi.
Động lực nào khiến bà can đảm như vậy ?
Có lẽ tại tôi đã tiêu mất béng cái khả năng hèn hạ trong thời son trẻ của tôi.
Tôi cho rằng trong mỗi một chúng ta có sự pha trộn của lòng can đảm, sự hèn hạ,
sự thông minh, sự đần độn, với một tỷ số khác nhau. Chẳng ai hoàn toàn hèn hạ
hay hoàn toàn dũng cảm. Ai nói vậy là quá tự kiêu hay nói láo, là bịp bợm mà
thôi.
Khi tôi còn rất trẻ, tôi phải kết hôn với một người đàn ông yêu tôi nhưng tôi
không yêu lại. Hắn ta đã kề súng vào cổ tôi, bắt tôi phải lấy hắn nếu không hắn
sẽ bắn vào đầu vào cổ tôi rồi tự tử chết theo. Khi đó tôi sợ, tôi mới 20 tuổi,
hắn ta điên loạn vì tình mà cha tôi thì ở xa. Bà cũng biết trong gia đình người
cha là sự nâng đỡ đầu tiên cho những người con gái. Các em trai của tôi còn nhỏ
vì tôi là chị cả. Tôi sợ chết mà cũng chẳng biết làm sao để thoát ra. Tôi đã
sống kiếp nô lệ như một thảo vật, khá lâu. Sau khi tôi sanh được hai đứa con,
tôi đòi ly dị nhưng cha tôi lại can thiệp vào. Cha tôi bắt tôi phải ở với người
đàn ông đó vì gia đình tôi phong kiến. Ly dị là làm bại hoại gia phong.Tôi phải
chịu đựng như vậy mãi tới 1980. Cha tôi là thần tượng của tôi. Ông là một người
rất tãn tâm, rất dễ thương.vì thế tôi phải nghe lời ông.
Thế đó, tôi đánh mất hết sạch sự hèn hạ của con người tôi như thế đó.
Bà viết về chiến tranh. chiến trận. Bà có sống thực
trong đó hay không ?
Trong chiến tranh, tôi là một người hoạt náo.Tôi không phải là một người lính.
Tôi không biết bắn súng. Tuy nhiên tôi phải dẫn theo nhóm của chúng tôi, vì thế
dù muốn dù không cũng phải quen với những cuộc dội bom, với các xác chết, với sự
tanh tưởi thối tha, với những miếng thịt bị xé rách. Nếu tôi đã là một người
lính, thì tôi đả biết chiến đấu với người chồng cũ của tôi. Tôi lúc đó không
biết đánh nhau, vì thế tôi đã thụ động chịu nhịn những cú đấm của hắn .Tôi là
một người nổi loạn, coi thường mọi sự, kể cả sự chết, trước bạo quyền. Nhưng tôi
không đánh nhau, không bao giờ. Tôi sợ, tôi xấu hổ. Bọn buôn bán, bọn hàng tôm,
hàng cá. chúng chưởi. Tôi im lặng, tôi tránh xa. Trước người chồng, tôi không có
thứ vũ khí nào và tôi cũng chẳng dám kêu la !
Ghi chú :
(1) Năm 1994, Jacques Toubon, Bộ Trưởng Văn Hóa Pháp, trao tặng Dương Thu Hương
chức Hiệp Sỹ Nghệ Thuật và Văn Chương Pháp (Chevalier des arts et des lettres).
(2) Tác giả đang viết tiếp. Tiểu thuyết này chưa có tựa đề chính thức. Tên tiếng
Pháp có nghĩa là Nơi Ẩn Náu Của Những Hi Vọng.
Sau đây là bài phỏng vấn bằng tiếng Pháp.

Tout Feu, Tout Femme
Les romans de Duong Thu Huong ne paraissent plus au Vietnam mais à l'étranger.
Rencontre avec une dissidente, entre engagement et littérature.
par Claire Devarrieux
Quotidien : Jeudi 09 février 2006
Duong Thu Huong est
la romancière du Vietnam la plus connue au monde. Depuis qu'elle a été
emprisonnée sept mois en 1991, et qu'elle doit sa libération à l'intervention de
personnalités occidentales, elle n'est plus éditée dans son pays. Elle vit à
Hanoi. Elle n'est pas, au sens strict du terme, en résidence surveillée, précise
son traducteur, Phan Huy Duong : «Elle se déplace comme elle veut, mais elle a
deux policiers en permanence devant chez elle, jour et nuit, qui interpellent
ses visiteurs, rapportent ses conversations. Elle ne peut pas avoir de vie
privée.»
Duong Thu Huong, qui est née en 1947, a été exclue du Parti communiste en 1990,
et de l'Union des écrivains. On lui reproche ses prises de position
iconoclastes, son engagement pour la démocratie. Son traducteur dit : «Dans une
société confucéenne, la place d'une femme n'est pas là. Pendant la guerre, on
l'affiche, c'est émouvant, mais après, on attend d'elle qu'elle retourne à la
cuisine.» Pendant la guerre, partie pour le front à l'âge de 20 ans, Duong Thu
Huong dirigeait une troupe d'animation artistique.
Elle est à Paris pour la sortie de Terre des oublis. Elle est souriante,
joyeuse. Et puis, tout d'un coup, elle jette des flammes.
A quel moment avez-vous eu l'idée de «Terre des oublis» ?
Cette histoire était là depuis longtemps, elle vient de la province de Quang
Binh [afin de nous faciliter la tâche, Duong Thu Huong note sur un papier :
«Quang Binh est une province du centre du pays, dans la guerre c'était la ligne
du feu»], comme Roman sans titre et Myosotis. J'ai écrit Roman sans titre comme
une dette envers mes amis défunts, chacun de ces livres sort des souvenirs qui
me hantent, les histoires s'entassent dans ma tête et une par une je dois m'en
libérer.
Pendant la guerre, je travaillais au comité de la culture provinciale de Quang
Binh. Après la libération du Sud, je suis restée dans la même région. Ce
territoire me frappe violemment, parce que là-bas toute ma jeunesse se passe,
j'ai rencontré des gens si différents, des soldats, des civils, des victimes,
des blessés, et même des déserteurs, il y avait beaucoup de camps pour les
rééduquer, là-bas, dans la province de Quang Binh.
Vous dites toujours que vous ne vouliez pas devenir écrivain.
Je suis devenue écrivain par hasard, pour me libérer des douleurs. Je ne suis
pas si intéressée par ce métier, mais je le vois comme une façon unique de
survivre. Dans mon adolescence je rêvais de devenir une championne, pas un
écrivain.
Une championne de quoi ?
De ping-pong, de gymnastique, de barres parallèles !
Quand avez-vous décidé d'écrire ?
En 1980. J'écris des nouvelles. Auparavant, en 1970, pendant la guerre, pour
imiter mes amis du comité culturel, je commence par de petits morceaux, des
poèmes, en amatrice. Je joue, les poésies sont une sorte de distraction, j'adore
ça. Je me souviens de ce moment, je n'ai aucune idée de devenir un écrivain
professionnel.
A partir de 1980, je me concentre. Je commence à me sentir en quelque sorte
capable de suivre ce métier. Une impression très vague, parce que je dois gagner
ma vie par ailleurs, en étant scénariste. A l'époque, scénariste, ça ne veut
rien dire, le cinéma véridique n'existe pas encore dans un pays aussi pauvre que
le Vietnam, ce n'est que de la propagande.
J'ai écrit le scénario de cinq films, qui ont été réalisés par d'autres. Comme
tous les scénaristes, j'ai voulu passer à la mise en scène, cela a été pour moi
un grand rêve raté, qui m'a nui et m'a mise en faillite. J'ai écrit un
documentaire artistique, le Sanctuaire des espoirs, j'ai mis tout mon argent
dans le financement du film. Comme dans mes textes politiques, je critique le
régime, c'est pourquoi, au laboratoire, on a détruit toute la pellicule. C'était
en 1990, un an avant mon arrestation. J'avais tourné l'hiver 1988, le film m'a
pris du temps. Un film, c'est beaucoup plus dur qu'un livre, écrire ne demande
pas d'argent, de matériau, surtout ça ne demande pas de relations avec autrui.
Terre des oublis est peut-être long, mais je l'ai écrit comme les autres,
régulièrement, pendant une année et quelques mois. Après je me repose, je
m'occupe de ma famille. Une année ou deux, ça dépend, et j'amorce un autre
roman.
Vous est-il arrivé de parler de vous dans un roman ?
Pas encore. Dans chaque histoire, je mets mes pensées, mes rêves, mes illusions
et mes désillusions, mais ce n'est jamais autobiographique. J'ai déjà écrit des
mémoires, quand j'étais à Paris en 1994 (1), tous mes amis craignaient qu'on
m'arrête à nouveau, ou qu'on me tue, et ils m'ont demandé d'écrire mon histoire.
J'ai écrit un texte qui s'appelle les Chandelles blanches, qui est resté
inachevé car je devais retourner là-bas. Ce n'est pas le moment d'achever ce
livre, puisque je suis moi-même le livre inachevé.
Chez moi, tout est clair, les démarcations sont nettes. Roman c'est roman,
autobiographie c'est autobiographie, je ne veux pas mêler les deux choses. C'est
mon caractère. Je suis rigide, un peu trop sérieuse. Trop simple pour créer
quelque chose de bien sophistiqué et de bien délicat. J'aime les frontières. Par
exemple, chez les êtres humains, beaucoup de choses sont très agréables quand
elles restent vagues. Entre l'amitié et l'amour, ou dans le sentiment entre un
frère et une soeur, on ajoute une sensualité incestueuse, ça attire les autres,
ça bouleverse, ça alimente les rêves en secret, cela crée une beauté
extraordinaire pour la littérature. Moi je n'aime pas ça, ni dans la vie, ni
dans la littérature. Je n'aime pas les ambiguïtés. J'ai reçu une éducation
féodale stricte.
Quelle était votre famille ?
Une famille traditionnelle. Qui accepte et pratique strictement les principes de
la morale ancienne. Ma grand-mère paternelle était une propriétaire terrienne.
Côté maternel, on était médecin, enseignant. Mon père était un ingénieur de la
communication sans fil. Il a fait ses études à l'école supérieure technique de
France à Hanoi. Après, il a été ingénieur sur un bateau français civil, jusqu'à
la guerre entre les deux pays.
Que pensez-vous des débats actuels en France, sur le passé, sur la
colonisation ?
C'est inutile ! Ce qui est passé est passé. Mais l'histoire se forme toujours
comme ça ! Les Chinois ont été les envahisseurs envers les Vietnamiens, les
Français ont été les envahisseurs envers les Vietnamiens, mais les Vietnamiens
ont été les envahisseurs envers les Cambodgiens, et envers les Cham. Nous autres
contemporains ne sommes pas responsables de ce qui s'est passé avant nous.
Pourquoi creuser pour exhumer un cadavre bien enterré ? C'est beaucoup de temps
perdu. Peut-être suis-je trop franche. Mais je ne suis pas un homme politique.
Ma lutte pour la démocratie est une lutte gratuite, désintéressée. Il se trouve
que je n'ai pas besoin de plaire. Je suis libre.
Vous servez-vous de vos romans à des fins politiques ?
Non, jamais. Le roman, c'est pour moi-même, les textes politiques sont pour les
autres. Là, je m'engage. Mais pas dans un groupe, ni dans un parti. Je suis
toujours une louve solitaire. Je me sens très bien avec moi-même.
Pourquoi vous battre ? Pourquoi ne pas rester chez vous à écrire ?
Je ne peux pas continuer à écrire quand on me demande de l'aide. Le temps est
déchiré, et moi aussi. C'est ma destinée.
Pourquoi «Terre des oublis» est-il un roman si cru, si directement sexuel ?
Cela vous étonne parce que je suis une Asiatique ? C'est mon caractère. J'ai
toujours appelé le chat le chat, la vérité la vérité. Je ne suis pas douée pour
tourner autour. Je suis totalement libre dans ce domaine, je dois faire comme je
suis.
N'est-ce pas pour cela que vous êtes censurée ?
Mais non, Roman sans titre, Myosotis et ce livre-là ne sont pas publiés chez
moi. Ils le sont seulement en langue étrangère. J'écris en vietnamien, puis mes
amis allemands, français, portent le manuscrit à la frontière, ensuite on
m'envoie la traduction de Paris. Depuis ma libération, on m'interdit de publier.
Les journalistes n'ont pas le droit de citer mon nom. S'ils le font, la police
intervient.
C'est dur, mais pas pour moi, c'est mon choix, je reste pour lutter. Je dois me
familiariser avec toute sorte de choses, même la mort. C'est normal.
Vous craignez pour votre vie ?
Si je veux cracher sur le pouvoir, je n'ai pas le droit de craindre.
D'où vous vient ce courage ?
C'est peut-être que j'ai consommé toutes mes capacités de lâcheté dans ma
jeunesse. Je crois qu'en chaque être humain coexistent courage, lâcheté,
intelligence, stupidité, avec des pourcentages différents. Je ne crois pas aux
hommes totalement lâches, ou totalement héroïques, s'ils se disent tels, c'est
trop d'orgueil ou de mensonges, ce sont des tricheurs.
Quand j'étais très jeune, j'ai dû me marier avec un homme qui m'aimait et que je
n'aimais pas. Il a mis son fusil sur mon cou, il m'a demandé de l'épouser, sinon
il me mettait une balle dans la gorge, il se tuerait ensuite. J'avais peur,
j'avais 20 ans, c'était un homme fou amoureux, mon père était loin. Vous savez
bien que dans une famille le père est toujours le premier soutien des filles.
Mes frères étaient petits, je suis l'aînée, j'ai eu peur de mourir, et je ne
pouvais pas m'en sortir. J'ai vécu comme une esclave, une vie végétale, assez
longtemps. Après la naissance de deux enfants, j'ai demandé le divorce, mais mon
père est intervenu. Il m'a obligée à rester avec cet homme, parce que pour une
famille féodale, un divorce c'est salir l'honneur des siens. J'ai dû rester dans
ce carcan jusqu'en 1980. Mon père était mon idole, c'était un homme très dévoué,
très aimable, c'est pourquoi je devais me soumettre. Voilà comment j'ai épuisé
ma part de lâcheté.
Vous écrivez sur la guerre, les combats. Vous les avez vécus ?
Pendant la guerre, je suis une animatrice, pas un soldat. Je ne sais pas tirer.
Mais je dois emmener ma troupe, je dois me familiariser de gré ou de force avec
les bombardements, les cadavres, l'odeur de pourri, les chairs déchirées, ces
choses. Si j'avais été soldat, j'aurais su me battre contre mon ex-mari, je ne
savais pas, c'est pourquoi j'ai dû rester passive pour survivre à ses coups de
poing. Je suis une rebelle, qui brave tout, même la mort, devant le pouvoir,
mais je ne me bats pas, jamais, j'ai peur, j'ai honte ; les petites vendeuses,
les poissonnières, si elles m'insultent je garde le silence, je m'éloigne.
Devant mon mari, j'étais désarmée, je n'osais pas crier.
(1) En 1994, Jacques Toubon, ministre de la Culture, décore Duong Thu Huong.
Elle est chevalier des arts et des lettres.
|